TỰ SỰ 24
Đã một năm kể từ ngày tôi được xác nhận nhiễm căn bệnh thế kỷ "Hội chứng suy giảm miễn dịch - HIV", tôi cũng đang điều trị ARV và tôi chỉ muốn nói rằng: "tôi rất muốn sống, muốn kiếm tiền và muốn phấn đấu để hoàn thiện mình hơn". Và câu chuyện của tôi là:
Một thanh niên 24 tuổi, từ quê lên Hà Nội học tập và sinh sống, đem theo những hoài bão, ước mơ và làm giàu. Tôi tưởng mình đã "trưởng thành", biết sống và "nghĩ", tuy nhiên, tất cả chỉ là sự lầm tưởng, tôi đã "xa ngã". Chỉ sau mấy năm từ một người có nhiều sự may mắn, công việc, bạn bè, đồng nghiệp, tôi đã dần như đánh mất chính mình chỉ vì sống với "hai thân phận khác nhau". Không phải tôi sống hai mặt, không phải tôi sống lỗi với xã hội, tôi rất tử tế và biết điều, biết kiến thức, nhưng tôi lại không sống đúng với chính bản thân mình, tôi biết mình là "Đồng tính Nam", tôi biết tôi thích con trai, nhưng chỉ vì sợ định kiến, sợ xã hội quay lưng, nên tôi đã sống như hai cá thể, tôi từ chối chính bản thân mình. Từ bé, tôi đã biết mình có cảm xúc với con trai, rồi dần dần lớn lên, tim tôi luôn sôi sục khi mỗi lần để tâm đến một chàng trai nào đó, tôi sẽ quan tâm, sẽ đối xử thật tối và coi trọng họ hơn bản thân mình. Tuy vậy, việc không công khai danh phận khiến tôi phát điên trong chính nội tâm của mình, tôi nghĩ đến họ, muốn bên họ, nhưng sự thật là tôi vẫn biết họ là trai thẳng, họ không thích tôi, tôi nghĩ nếu tôi nói ra thì họ có thể sẽ kinh sợ tôi, né tránh hay đơn giản chỉ là dừng làm bạn với tôi. Đối với người hướng nội và lại đồng tính như tôi thì thực sự để công khai giới tính thì là một bản án tử hình. Và thời gian trôi qua như thế, tôi sống không vui vẻ gì, tôi bắt đầu tìm kiếm đến những mối quan hệ không chính thức, những người có thể cho tôi cảm giác như mình đang là chính mình, tôi quen những chàng trai qua mạng, qua ứng dụng hẹn hò dành cho đồng tính nam, vì ở đây tôi có thể được bảo mật danh tính, tôi dần cảm thấy an tâm, các cuộc hẹn được chọn lọc, sau khi nói chuyện, nếu đúng gu chúng tôi đã nảy sinh thân mật, hơn nữa sẽ có tình dục kèm theo, tôi bắt đầu đắm chìm vào những cuộc vui, từ có mấy tháng một lần thành có nhu cầu sẽ hẹn, ban đầu, tôi cũng đã sử dụng các biện pháp phòng ngừa, vì tôi nhận thức được sự nguy hiểm của quan hệ tình dục đồng tính, nhưng tất cả chỉ là "Giá như", khi tôi lơ là phòng bị, tôi buông thả bản thân mình, trong cuộc vui tôi tận hưởng cảm giác thăng hoa, ban đầu thì không sao, nhưng đến một ngày tháng 06, tôi cảm thấy không ổn, tôi đi khám và được chẩn đoán nhiễm HPV sùi sinh dục, hơn hết là tôi đã có phản ứng với HIV, vậy là sự u ám bao chùm, có suy sụp có hối hận, vì chính bản thân tôi có biết đến thuốc dự phòng PrEP. Tôi thăm khám, tư vấn và điều trị tôi đã phục hồi về sức khỏe và tinh thần. Nhưng những điều tôi từng mất ngủ, lo ngại dần dần lại trở lại, tôi bắt đầu ghê sợ bản thân mình, khi mà phát hiện tôi có thể nhiễm nhiều hơn 1 loại nhiễm trùng cơ hội, các loại vi khuẩn, virus, đang trực chờ xâm nhập vào cơ thể tôi, ngay cả khi tải lượng HIV là dưới ngưỡng phát hiện, tôi lo âu và không giám kể với ai, tôi đã chính thức hủy hoại bản thân mình chỉ vì tôi không dám chấp nhận mình là người đồng tính, để có cuộc sống lành mạnh, dám yêu và trao thứ quý giá nhất của mình cho người đáng được mình trân trọng, tôi đã quá thất vọng về mình, và tôi đang tuyệt vọng,...
Nhận xét
Đăng nhận xét